Mười Ngàn Dậm Xa

 

Anh cũng biết
Bé rất buồn

Vì mười ngàn dậm đường xa cách

Là mười ngàn nỗi nhớ thương

 

Anh cũng biết

không có anh cho em bờ vai

Lúc em buồn muốn khóc

Em sẽ buồn hơn, với tiếng thở dài

 

Anh cũng biết

Không có anh đón đưa em đi học

Em sẽ không nghiêng mái tóc,

Hé môi cười,

Dù cho một ngày có  vui.
 
Ban đêm em hãy nhìn trời sao lấp lánh

Mỗi ánh sao là một niềm thương.

Và có một ngôi sao rất sáng

Là sao của chúng mình

Nên anh không thể lạc đường.

 

Anh cũng có một niềm riêng

Dấu trong trái tim đỏ thẫm

Là dáng em dịu hiền

Suốt một đời, để anh nói nhỏ

Yêu em.

 

Suốt một đời, để anh nhắc nhở

Rất yêu em.

 

Trần Quang Thiệu

(Trích: Tình Thư Từ Những Nẻo Đường Việt-Nam)