Tâm Tình Trên Internet

 

Cháu Lãng-Quên thân mến,

 

Bác Ngụy đọc thấy niềm ray rứt trong bài cháu mới viết nên bác muốn chia sẻ những niềm cô-đơn của bạn bè bác với cháu như một lời an ủi, trước khi trả lại cho cháu mảnh đất của riêng mình.

 

Bác Ngụy làm người xà-ích, đánh xe đưa người tìm nguồn vui nhưng những khi chạy qua ‘đường xưa lối cũ’ bác cũng rất buồn, nhớ đến những người bạn cô đơn lưu lạc giang hồ. Còn nỗi cô đơn nào hơn khi người tù binh trở về mái nhà xưa chỉ thấy ngỡ ngàng:

 

Khi anh về hoa rơi trên lối cũ

Chim xa rừng và lá đã thay mầu

Mây cũng u-buồn bay đi viễn xứ

Và chúng mình thôi không còn có nhau.

 

Hay xót xa hơn nữa, trên đường chạy loạn, lạc mất người yêu dấu để đêm về ôm mối cô đơn :

 

Thuyền xa bỏ bến Sông Cầu

Trong cơn gió lộng, xa nhau mịt  mù

Mùa sang trở giấc đêm thu

Mơ nghe em gọi tận từ miền xa.

Thấy em theo gió về nhà

Gót chân quất quít theo tà áo xưa.

 

Cháu cô đơn vì không mấy ai hiểu mình. Bạn bè của bác cô-đơn vì những mất mát. Niềm cô đơn nào cũng có những nỗi buồn, nhưng không có niềm cô đơn nào hơn người đàn ông ngồi chờ giấc chiêm bao để mong gặp lại người yêu dấu đã chìm sâu đáy nước trên đường vượt biên tìm tự do:

 

Em ơi chín nhớ mười thương

Em đi để sóng đại dương nghẹn ngào

Anh ngồi dỗ giấc chiêm bao

Ðợi em cùng với trăng sao hiện về.

 

Trong chúng ta ai cũng có niềm cô đơn và  nỗi buồn của riêng mình, nhưng nghĩ đến tha nhân nhiều khi chúng ta thấy mình còn may mắn hơn nhiều. Ít ra thì ở nơi này chúng có có mảnh đất ảo, ‘a virtual world’, để chúng ta dãi bày tâm sự, để dựng lên bất cứ những gì chúng ta muốn,  ‘hoá phép’ biến ông già thành trẻ thơ, biến kẻ phong trần thành cô gái dễ thương, biến anh con trai nhiệt tình thành ra …  nha-sĩ quạu!

 

Bây giờ xin trả lại cháu mảnh đất của riêng mình, để cháu mơ mộng, viết những lời thiết tha. Tuy nhiên nếu cháu vẫn muốn mở cửa quán cho thiên hạ … quậy, chọc phá nhau cho vui thì Bác Ngụy lâu lâu cũng sẽ đánh xe vào uống café, nghe kể chuyện đời.

 

Bác Ngụy Xưa.