Giọt Mưa Trên Lá

(Tạp Ghi Trong Tháng)

 

Tôi thích những ngày mưa, nhất là nếu không phải ra khỏi nhà, nằm đắp chăn đọc một cuốn truyện hay, hoặc đứng bên cửa sổ, nh́n nhựng giọt mưa nghiêng ngả và hoa lá nép ḿnh dưới gió.

 

Hôm qua đi dự đám cưới Mai. Ngày vui mà sao cứ thấy mắt Mai thoáng buồn. Du sinh nửa đường gặp trở ngại tài chính, chẳng nhẽ lại trở về tay không  nên đành tạm bỏ học, đi làm kiếm tiền để sau này trở lại trường. Mai lấy chồng để có tư cách pháp lư ở lại xứ này, nhưng mong là cũng v́ t́nh yêu.

 

Đôi mắt thoáng buồn có phải chăng là khi nghĩ tới một người con trai bỏ lại bên kia biển Thái B́nh?  Tuổi trẻ đâu phải chỉ có những ngày vui. Mong là “Mai biết yêu lần cuối”.

 

****

 

Thành phố Yorba Linda khang trang và mượt mà với những con đường đầy cây cao bóng mát. The club house nằm ngay cạnh bờ hồ, hoa đèn soi bóng sáng lung linh.

 

Party để nhớ ơn bố mẹ của Thùy thật ấm cúng và êm đềm. Đứa bé sinh ra ở Mỹ ngọng ngịu với “Uống nước nhớ nguồn”, với “Công cha như núi Thái Sơn …”.  Tiếng hát véo von của chị em Thùy quyến luyến cho tới lúc ra về.

 

Đêm xa lộ dài mênh mông. Những ánh đèn vụt qua. Một ngày vừa chấm rứt, ngày mai cơn băo sẽ qua thung lũng này, trời sẽ mưa, nước sẽ cuốn đi bụi bậm và buồn phiền.

 

****

 

Sau cơn băo biển b́nh yên, và sóng vẫn dạt dào. Tháng ngày cũng trôi nhanh trong b́nh yên.

 

Hôm qua nhận được email của người bạn ở xa, hứa sẽ gọi. Từ lâu tưởng như đă quên lăng, không ngờ từ nơi núi rừng vẫn c̣n nhớ Cali nắng gió dịu dàng.  Cũng nhận được lời xin lỗi của một người quen v́ sự hiểu lầm. Trong cuộc đời này tránh sao được những lần hành động trong lúc vội vàng. Nói được lời xin lỗi chân thành là đă thắng được cái “tôi”. Cám ơn người nhé.

 

Gần cuối thu nên nắng chỉ hanh vàng.  Đi bộ trên con đường ngập lá, cái lạnh chỉ đủ cho ḿnh ôm bờ vai, và nhớ NYD ở xa.

 

***

 

Chiều ra bờ biển, thấy bóng con tàu ngoài khơi, bỗng dưng thèm một chuyến đi xa. Có những thành phố đă đến một lần, có những người đă gặp, nhưng chưa bao giờ trở lại nên lúc nào cũng nhớ thương.

 

Gập nhau lần đầu ở NY, giữa con phố ồn ào,  Ty cười mắt long lanh, vẫy người bộ hành xa lạ nhờ chụp giùm hai đứa một tấm h́nh. Thoáng một cái đă vài năm. Ty bỏ đi rồi lại trở về, thành phố quay cuồng đó lôi cuốn như thể là định mệnh đă an bài. Mong Ty ở yên cho lần nữa ghé thăm.

 

Nắng chiều yếu ớt. Đêm nay trời lại mưa. Nhắn Ty: “Giọt mưa trên lá cố gắng nguôi ngoai. Nói với loài người : xin cứ nuôi mộng dài. (Phạm Duy). Rồi th́ cũng có ngày gặp lại nhau, dù là ở một nới nào đó rất xa xôi.

 

***

 

Mưa không ướt đất. Giọt mưa nhỏ li ti,  bám vào tóc, vào da thịt khi ḿnh ngửa mặt nh́n trời. Có phải đây là mưa xuân trên đất Bắc của mẹ những ngày xa xưa?

 

Mỗi lần nhắc chuyện cũ mắt mẹ h́nh như sáng hơn. Người già sống bằng kỷ niệm dù chỉ là những tháng năm của một dĩ văng u buồn. Sâm nói ông cụ đă trở về VN để chết ở đó, v́ vẫn c̣n thiết tha với những phần mộ điêu tàn. Bố đi đâu cũng nói sao con đường này giống đường đi Ban Mê Thuột, dù đă ở nơi này nhiều năm.

 

Mùa thu đă gần tàn, ít c̣n thấy những đêm trăng sao. Mưa Thu lạnh cho ánh lửa trong ḷ sưởi thêm ấm nồng. Ước ǵ có thêm một ṿng tay.

 

***

 

Mưa rơi như sương giăng mờ đỉnh núi.  Không lạnh lắm nhưng cũng chỉ muốn thu ḿnh trong không gian đầy mùi hương của cây Christmas dựng tại góc pḥng, và của những trái ổi vừa chín nằm lăn lóc trên counter.

 

Tối qua Tuyền gọi điện thoại tâm t́nh, hỏi là đi chơi, xem movie và ăn tối với một người bạn khác phái vừa quen, trong lúc đă có người yêu, như vậy có ǵ sai lầm không. Chỉ thuần túy là bạn thôi mà, Tuyền nói thêm.

 

Mấy ai đă biết yêu lần cuối, và mấy ai nh́n thấy trước được đoạn cuối của một cuộc t́nh. Như sương giăng trên đĩnh núi, chỉ một cơn gió là tan, t́nh yêu cũng cần được nâng niu chứ đừng thử thách. Lời cho Tuyền và cho cả chính ḿnh.

 

Ngày hôm nay sắp tàn, nhưng vẫn c̣n ngày mai cho ḿnh sống để yêu thương, dù NYD ở gần bên, cách xa ba ngàn dậm hay nửa trái địa cầu. Just you, dear.

 

***

 

Đă vào đông nhưng nắng Cali vẫn dịu dàng. Buổi sáng ra biển, thấy cặp t́nh nhân đi bên nhau, để lại dấu chân trên băi cát, những dấu chân quấn quít như không thể chia lià. Thế nhưng cũng có một người đàn ông cúi đầu đếm bước, như đang đi t́m vết chân xưa đă bị thủy triều xóa nhoà.    

 

Một năm rồi mẹ mới trở lại nơi này để đi bộ trên con đường đông vui dọc theo bờ biển. Lưng mẹ vẫn c̣n thẳng dù tháng năm chồng chất nhưng những bước chân đă chậm chạp, và đôi mắt đă không c̣n nh́n xa được đến tận đường chân trời.

 

Một ngày b́nh yên v́ biển vẫn chưa già và t́nh yêu không có tuổi, mặc dù thời gian không bao giờ ngừng trôi.

 

***

 

Vào Viễn Đông ăn trưa, thấy hai cô bé lai da trắng chừng 6, 7 tuổi ngồi ăn bún riêu với bà mẹ, tự nhiên ḷng có chút bồi hồi, gần gụi với thế hệ thứ hai. Đôi tay cầm đũa không chút vụng về, đôi mắt xanh lơ mở lớn, đôi môi hồng hé mở, và lá rau đưa lên miệng xanh như trời quê hương. Không thấy người đàn ông, chỉ thấy bà mẹ trẻ nói bằng tiếng Việt dịu dàng. Chắc là ba các em bận đi làm, dù bây giờ là mùa lễ hội, buổi tối sẽ về với gia đ́nh trong căn nhà đầm ấm đâu đây.

 

Ty bỏ người t́nh da trắng v́ vẫn nhớ những lá thư mở đầu bằng hai chữ “Em yêu”, thay v́ “Dear”. NY bây giờ trời rất lạnh, mong là Ty t́m được một bờ vai, và một ṿng tay ấm áp thương yêu cho cuộc đời bớt buồn v́ xa cách.

 

Nhắn Tâm: Seattle mưa nhiều và lạnh nhưng đừng uống rượu nghe, nhỡ say rồi ai đưa Tâm về. Nhớ là nắng ấm Cali, và ly cà phê nóng, vẫn chờ ngày Tâm trở lại.

 

***

 

Buổi sáng sớm trên đường lái xe qua thành phố, thấy một người Mexican bơ vơ đứng bên vệ đường đưa mắt nh́n, đôi mắt buồn như chờ mong.

 
Những người Mexican thường tụ tập ỏ những nơi như Home Depot, và những ai cần sức  lao động làm những việc nặng nhọc  thường tới đó chọn người như chọn một món hàng. Mỗi khi có chiếc xe nào đi ngang là những bàn tay giơ lên cao, và những đôi mắt nh́n thiết tha, mong được chọn để giúp đỡ gia đ́nh c̣n ở bên kia biên giới.

 
Người đàn ông hôm đó ra ngoài “chợ” sớm nhất, v́ đă có tuổi nên biết ḿnh không có nhiều hy vọng trong đám đông trai trẻ, co ro trong buổi sáng mùa đông giá lạnh đứng chờ, và có lẽ đang nghĩ về người thân ở một nơi xa xôi.

 
Ngày về thăm nhà đáng lẽ phải vui, mà sao bỗng dưng thấy thoáng buồn.

 

***

 

Trở về thành phố cũ thấy con đường vẫn thân quen. Sau những cơn mưa đồi cỏ xanh um và bên những lối ṃn hoa vẫn nghiêng ḿnh trong cơn gió nhẹ.

 
Ước ǵ ḍng đời không bao giờ đổi thay. Lần trở về VN không t́m lại đươc dấu vết của tuổi thơ nên đă thật buồn. Chắc là không bao giờ trở lại. Nơi đó bây giờ xa lạ như những nơi đă đi qua môt lần trong đời.


Mẹ hỏi Tết này con về không.  Chắc là sẽ lại về. Chỗ nào có mẹ th́ nơi đó là nhà, dù nơi đây không phải là quê hương.

 

***

 

Bạn bè đều đă một lần “ bỡ ngỡ, xôn xao, cuống quít, dạt dào, em biết yêu lần đầu”, nhưng cũng có người thoáng buồn v́ cuộc t́nh chưa biết đi về đâu, hoặc là đă tan như bọt sóng trên bờ đại dương.

 

Đă được tin của Ty. Christmas không về được với gia đ́nh v́ những long đong trần thế, nhưng lúc nào cũng nghĩ tới người thân ở xa, và cả tới những người đàn ông đă một lần đi qua đời ḿnh. “Dĩ văng xa xôi, sớm tối bùi ngùi, (v́ đă) xa cách nhau một đời”, làm sao không buồn được, phải không Ty?

 

Vẫn c̣n rất nhớ những ngày ở NY với nhau. Dù sao đi nữa, cuộc đời nào cũng có ít nhiều những ngày vui.

 

***

 

Tiễn đưa nào cũng bùi ngùi, dù sẽ chỉ xa nhau một năm hay một tháng, nhất là người đi là người ḿnh yêu thương.

 

H́nh như người ta thiếu thời gian và không gian. Tới phi trường, xe tạt vào vỉa hè, ṿng tay ôm nhẹ, rồi vội vàng mất hút sau hàng rào an ninh. Không phải là một sân ga mù sương, không phải là một bến sông với tiếng c̣i tàu năo nùng giờ giă biệt của những truyện t́nh thơ mộng ngày mới lớn.

 

Thoáng thấy người con trai ôm bó hoa hồng đứng đợi, đưa mắt nh́n đoàn người vội vă vớI cell phone trên tay. Mong là người yêu của anh sẽ tới đúng giờ, để ṿng tay ôm thêm thiết tha, và tiếng nói thầm thêm đậm đà.

 

Ngoài kia trời hôm nay nắng nhạt, và biển xám đục chứ không xanh tới tận chân trời như những ngày có NYD ở bên.

 

***

 

Hạt mưa rơi rất nhẹ nhưng đài truyền h́nh tiên đoán là đầu tuần tới sẽ có nhưng cơn mưa lớn.  “Lạy trời mưa xuống …” như mẹ thường hay kể chuyện xưa. Mưa xuống cho đất mềm và ḷng người cũng sẽ mềm hơn.

 

Tâm tắt cell phone, lên núi tham dự seminar về hôn nhân, mong giữ được hạnh phúc càng ngày càng mong manh. Huấn và Yên. đă đồng ư chia tay, tuần tới ra ṭa kư giấy tờ. Ly dị chỉ là sự thường t́nh trên đất Mỹ, nhưng vẫn thấy thương người bị bỏ rơi. Những tháng năm chia ngọt xẻ bùi tan như bọt sóng,  không biết Yên c̣n giọt nước mắt nào như giọt mưa trên lá hôm nay?

 

Không nghe tin của Tuyền từ ngày có t́nh yêu mới. Muốn sửa một chữ trong câu hát của Lam Phương để gửi người: “Quên đống tro tàn năm xưa, dâng hết cho t́nh yêu cuối”. Mong là ṿng tay của Lâm thật ấm v́ Boston trời mưa và lạnh vô cùng.

 

***

 

Cuối cùng cơn mưa đă trở lại Cali. Đứng bên cửa sổ nh́n ra, thấy một cánh chim lạc bầy, bay lẻ loi trong trời chiều bạt gió.

 

Thỉnh thoảng tới ăn trưa tại tiệm Tàu trên đường El Camino Real, và lần nào cũng gặp người đàn bà da trắng luống tuổi đó. Bà ta ngồi một ḿnh, luôn luôn tại chiếc bàn trong góc, yên lặng nhai từng hạt cơm, cô đơn nhưng nét mặt b́nh an. Chưa một lần thấy bà ta nói với ai một lời, và cũng không thấy bà ta đưa mắt nh́n ai. Bơ nhưng vững trăi như một cây cổ thụ giữa trời.

 

Có lẽ c̣n quá trẻ nên Tuyền chưa t́m được đỉnh b́nh yên, vẫn măi đưổi theo những cuộc t́nh,  để không thấy ḿnh cô đơn như con chim lạc bày trong trời lộng gió. Lâu rồi không gặp, trời mưa nặng hạt, mong là vẫn có người đưa Tuyền về chiều nay.

 

 

***

 

Những cơn mưa tầm tă cuốn đi bụi bậm nhưng gió thật phũ phăng, đă để ít nhiều đổ vỡ trong thung lũng này.

 

Người homeless mấy năm trước vẫn thường tới ngủ trong hành lang ṭa nhà, khật khừ thức dạy khi security gard mở cửa văn pḥng, năm nay không biết đă trôi dạt về đâu hay là đă chẳng c̣n tồn tại trên đời. Vẫn nhớ tới ông ta mỗi khi nghe tiếng mưa đêm, nhất là khi nghe tiếng gió hú ngang trời.

 

Ở một ḥn đảo xa xôi đang có những tang thương, nhưng quanh đây cũng có những cảnh đoạn trường. Có ṿng tay nào ôm hết được những nỗi buồn của cuộc đời?

 

***

 

Đă hết những cơn mưa, chiều nay nắng vàng lung linh trên băi cát. Mỗi lần ra biển là lại nhớ tới NYD ở xa và các bạn đă một lần in dấu chân trên cát với ḿnh. Toàn đă trở lại DC, Tâm lưu lạc tới Seattle c̣n Tuyền ẩn ḿnh   Boston mưa lạnh, không biết có c̣n nhớ tới Cali.  Tên ḿnh cũng bắt đầu bằng chữ “T”, thế là bây giờ bây giờ bốn T’s ở bốn góc trời.

 

Liên lạc với một nhóm bạn cũ nên Phụng giận, không thèm gọi phone nữa v́ trong đám bạn cũ đó có “kẻ thù” của Phụng. Hay giận hờn nhưng biết là Phụng vẫn nhớ, v́ Phụng có bao giờ quên được t́nh yêu xưa!

 

Bạn gọi, mời dự tiệc tất niên nhưng chắc là không tới được v́ Tết này sẽ về với Mẹ. Cũng chẳng có ǵ vui, có chăng là phút tưởng niệm vào ngày Mồng Một khi lên chùa thắp cho Bố nén hương.

 

***

 

Hôm qua tới thăm viếng một người quen vừa qua đời. Thân nhân không chít khăn sô và mặc áo trắng tả tơi, trái lại mang những bộ quần áo đen theo lối Tây phương. Người chết được trang điểm đẹp hơn khi c̣n sống, hoa tươi thơm ngát đầy pḥng, và đám đông tụ tập ngoài hàng lang nhỏ to chuyện tṛ như một ngày vui.

 

Không có “nước mắt mẹ già, lă chă đầm đ́a trên xác con lạnh giá” như câu hát của PD. Thế nhưng ngày mai khi nắp quan tài đóng lại, vĩnh viễn xa ĺa, niềm đau sẽ quặn lên và sẽ có những tiếng nấc nghẹn ngào.

 

Đường trở về nhà dài thăm thẳm, vừa lái xe vừa suy nghĩ về thân phận con người, buồn vui bây giờ, cát bụi mai sau. Nhưng dù sao đi nữa hăy cứ níu lấy cuộc đời, “Que Sera, Sera”.

 

Giang Trân